Nội dung chính
Thủ tướng Benjamin Netanyahu hiện đang đứng trước một cuộc khủng hoảng niềm tin trầm trọng khi bị vây khốn bởi những chỉ trích gay gắt từ phe đối lập trong nước và cộng đồng quốc tế.
Trong bối cảnh địa chính trị Trung Đông biến động không ngừng, vị lãnh đạo Israel đang rơi vào tình thế “tiến thoái lưỡng nan”. Một mặt, ông phải đối mặt với áp lực từ các đối thủ chính trị trong nước vốn đòi hỏi những chiến thắng dứt điểm; mặt khác, ông bị cộng đồng quốc tế lên án vì các chiến dịch quân sự gây tranh cãi tại Lebanon.
Nội chiến chính trị: Khi “chiến thắng lịch sử” bị gọi là “thảm họa chiến lược”
Sự rạn nứt trong nội bộ chính trường Israel đã lên đến đỉnh điểm sau thỏa thuận ngừng bắn hai tuần giữa Mỹ và Iran do Pakistan làm trung gian. Thay vì mang lại sự ổn định, thỏa thuận này lại trở thành “mồi lửa” cho những làn sóng chỉ trích nhắm vào ông Netanyahu.
Lãnh đạo phe đối lập Yair Lapid không ngần ngại dùng từ “thảm họa” để mô tả cách điều hành xung đột của Thủ tướng. Trên mạng xã hội X vào ngày 8/4, ông Lapid khẳng định Israel đã bị gạt ra khỏi các quyết định cốt lõi về an ninh quốc gia, đồng thời cáo buộc ông Netanyahu thể hiện sự “kiêu ngạo, cẩu thả và thiếu kế hoạch chiến lược”.

Đồng quan điểm, cựu Thủ tướng Naftali Bennett cảnh báo về một hệ lụy dài hạn: việc không đạt được các mục tiêu chiến sự sẽ chỉ khiến Iran trở nên thù hận hơn. Ông Bennett cho rằng lời hứa về một chiến thắng tuyệt đối đã phản tác dụng, khiến Hamas và Hezbollah không những không suy yếu mà còn tìm được cách tự đứng vững.
Yair Golan, lãnh đạo đảng Dân chủ, thậm chí còn đi xa hơn khi cáo buộc ông Netanyahu nói dối về “chiến thắng lịch sử”. Theo ông Golan, các mục tiêu then chốt như phá hủy chương trình hạt nhân của Iran hay loại bỏ hoàn toàn mối đe dọa tên lửa đạn đạo vẫn chưa được thực hiện, khiến Israel rơi vào một trong những thất bại chiến lược nghiêm trọng nhất lịch sử.
Nhìn nhận khách quan: Thành tựu quân sự đối lập với sai lầm quản trị
Tuy nhiên, nếu nhìn nhận dưới góc độ chuyên môn quân sự, bức tranh không hoàn toàn là một màu xám. Bộ trưởng Giáo dục Yoav Kisch đã phản bác các cáo buộc từ phe đối lập, cho rằng họ đang “thổi phồng thất bại” dựa trên các luồng thông tin từ đối phương.
Theo phân tích từ tờ J Post, thực tế nằm ở khoảng giữa của hai cực: không phải thắng lợi dứt điểm nhưng cũng không phải thất bại thảm hại. Mặc dù không thể loại bỏ 460 kg uranium làm giàu tại Iran, nhưng Israel đã đạt được những bước tiến chiến lược quan trọng:
- Triệt hạ hàng loạt kho dự trữ và cơ sở sản xuất tên lửa của Iran.
- Vô hiệu hóa hệ thống bệ phóng và khí tài hải quân đối phương.
- Làm suy giảm đáng kể năng lực phòng không của Tehran.
- Loại bỏ nhiều nhân vật then chốt trong đội ngũ khoa học và chỉ huy cấp cao của đối thủ.
Đòn giáng này đã làm lung lay “vành đai lửa” mà Iran dày công xây dựng quanh Israel suốt nhiều thập kỷ. Theo nhà phân tích chính trị Herb Keinon, sai lầm lớn nhất của ông Netanyahu không nằm ở năng lực quân sự mà ở “quản trị kỳ vọng”. Việc hứa hẹn những kết quả nhanh chóng và tuyệt đối thông qua sức mạnh vũ lực đã khiến công chúng cảm thấy bị phản bội khi thực tế không diễn ra như kịch bản lý tưởng.

Lebanon: Vết thương nhức nhối và bóng ma của một “Gaza thứ hai”
Trong khi nội bộ tranh cãi, thế giới lại nhìn Israel với ánh mắt phẫn nộ. Ngay sau khi lệnh ngừng bắn Mỹ-Iran được công bố, Israel đã thực hiện một cuộc tấn công chớp nhoáng vào 100 mục tiêu tại Lebanon chỉ trong 10 phút. Tính đến ngày 9/4, con số thương vong đã lên tới 1.700 người, bao gồm 130 trẻ em.
Hành động này khiến nhiều tổ chức quốc tế lo ngại về một thảm họa nhân đạo tương tự như tại Dải Gaza. Dữ liệu từ ACLED cho thấy kể từ ngày 2/3, Israel đã thực hiện hơn 1.840 cuộc tấn công vào Lebanon, trong đó áp đảo là không kích và máy bay không người lái (1.486 vụ).
Chiến thuật quân sự của Israel không chỉ nhắm vào các căn cứ của Hezbollah mà còn nhắm vào cơ sở hạ tầng dân sự. Việc phá hủy các cây cầu chiến lược, điển hình là cầu Dalafa, đã cô lập hoàn toàn khu vực phía tây Bekaa với phần còn lại của Lebanon, khiến người dân không thể tiếp cận bệnh viện và các dịch vụ công cộng thiết yếu.

Áp lực ngoại giao ngày càng gia tăng khi Anh, Pháp và Tây Ban Nha đồng loạt yêu cầu mở rộng lệnh ngừng bắn sang cả Lebanon. Phó chủ tịch Ủy ban châu Âu Kaja Kallas nhấn mạnh rằng số lượng dân thường thiệt mạng quá lớn khiến lý lẽ “tự vệ” của Israel trở nên khó chấp nhận.

Kết luận: Thế khó trước ngưỡng cửa bầu cử
Với chỉ 6 tháng còn lại trước ngày bầu cử, ông Benjamin Netanyahu đang kẹt giữa những lời hứa về một “chiến thắng lịch sử” và một thực tế chiến trường đầy phức tạp. Lời cam kết sẽ hoàn thành mục tiêu “hoặc thông qua thỏa thuận, hoặc tái diễn chiến tranh” dường như không còn đủ sức thuyết phục cử tri, những người đã quá mệt mỏi với một cuộc chiến không hồi kết.
Bài học rút ra từ trường hợp này là trong xung đột hiện đại, sức mạnh quân sự dù áp đảo đến đâu cũng không thể thay thế cho một chiến lược chính trị bền vững và sự minh bạch trong quản trị kỳ vọng đối với công chúng. Liệu ông Netanyahu sẽ chọn một giải pháp hòa bình thực chất hay tiếp tục đẩy Israel vào một vòng xoáy bạo lực mới để duy trì quyền lực?
Bạn nghĩ sao về chiến lược hiện tại của Thủ tướng Israel? Liệu sự cứng rắn có thực sự mang lại an ninh lâu dài cho quốc gia này? Hãy chia sẻ quan điểm của bạn ở phần bình luận.