Nội dung chính
Câu chuyện về dị nhân dạ dày không đáy mang tên ông Phùng Văn Lự tại Ba Vì khiến nhiều người kinh ngạc bởi khả năng tiêu thụ thực phẩm khổng lồ nhưng cơ thể vẫn gầy gò.
Trong đời sống, chúng ta thường nghe về những người ăn bao nhiêu cũng không béo, nhưng trường hợp của ông Phùng Văn Lự (75 tuổi, trú tại làng Tăng Cấu, xã Đồng Thái, Ba Vì, Hà Nội) đã đẩy định nghĩa này lên một cấp độ hoàn toàn khác. Ở độ tuổi mà đa số mọi người bắt đầu giảm khẩu phần ăn và đối mặt với các bệnh lý tuổi già, ông Lự lại sở hữu một sức ăn khiến những thanh niên khỏe mạnh nhất cũng phải ngỡ ngàng.
Thực đơn gây sốc của người đàn ông nặng chưa đầy 45kg
Nhìn bề ngoài, ông Lự là một người nhỏ thó, vòng bụng lép kẹp và cân nặng chưa chạm mức 45kg. Tuy nhiên, ẩn sau vóc dáng mảnh khảnh đó là một “cỗ máy tiêu thụ” năng lượng cực khủng. Một buổi sáng điển hình, ông có thể dễ dàng húp hết 5-6 bát phở hoặc ăn liền 30 quả trứng vịt mà vẫn cảm thấy chưa đủ no.

Điều đáng kinh ngạc hơn là khả năng hồi phục cơn đói của ông. Sau một bữa sáng thịnh soạn, đến buổi trưa, ông vẫn có thể “xử lý” gọn gàng hàng chục bát cơm. Thói quen ăn uống của ông Lự cũng rất đặc biệt: ăn theo kiểu “đã thích là ăn cho đến chán”. Khi mê trứng, ông nuôi hàng trăm con vịt để phục vụ nhu cầu cá nhân, ăn suốt ba bữa mỗi ngày. Đến khi chán, ông chuyển sang thịt vịt với đủ món từ luộc, nướng, xào cho đến giả cầy, cho đến khi đàn vịt không còn con nào.
Mối liên hệ mật thiết giữa cường độ lao động và khả năng tiêu thụ
Nhiều người tự hỏi tại sao một cơ thể nhỏ bé lại có thể chứa đựng lượng thức ăn khổng lồ như vậy. Câu trả lời nằm ở chính lối sống của ông. Ông Lự không bao giờ ngồi yên một chỗ. Với diện tích đầm cá rộng gần 9 sào cùng vườn cây và chuồng trại chăn nuôi, ông tự tay đảm nhiệm mọi công việc nặng nhọc nhất: từ đào đất, đắp bờ cho đến chăm sóc gia súc, gia cầm.
Theo góc nhìn sinh học, cơ thể ông Lự đang vận hành theo một cơ chế bù trừ năng lượng cực kỳ mạnh mẽ. Khi cường độ vận động cơ bắp ở mức cao và liên tục, cơ thể sẽ đòi hỏi một lượng calo khổng lồ để tái tạo năng lượng. Ông Lự khẳng định chắc nịch: “Tôi ăn khỏe thì mới làm khỏe được. Không ăn nhiều thì lấy đâu ra sức mà làm”. Chính vòng lặp “ăn nhiều – làm nặng – tiêu hao nhanh” đã giúp ông duy trì thể lực dẻo dai, thậm chí ông tự tin rằng mình có thể làm việc bằng cả chục thanh niên trong làng cộng lại.

Góc nhìn chuyên môn: Vì sao ăn nhiều nhưng không tăng cân?
Hiện tượng “ăn mãi không béo” của ông Lự dưới góc độ y tế có thể được lý giải qua hai khả năng chính:
- Tốc độ trao đổi chất cơ bản (BMR) cực cao: Một số cá nhân sở hữu gen di truyền khiến cơ thể đốt cháy calo nhanh hơn mức bình thường, ngay cả khi nghỉ ngơi. Kết hợp với việc lao động nặng, tổng năng lượng tiêu thụ hàng ngày (TDEE) của ông có thể tương đương với lượng calo khổng lồ mà ông nạp vào.
- Hội chứng kém hấp thu: Như nhận định từ cán bộ y tế địa phương, có khả năng hệ tiêu hóa của ông Lự không hấp thụ toàn bộ chất dinh dưỡng từ thực phẩm, khiến một lượng lớn calo bị đào thải ra ngoài thay vì tích tụ thành mỡ.
Một minh chứng thú vị là lần ông thử “nhịn ăn” để kiểm tra bản thân. Dù đã ăn 4 bát phở, ông vẫn không thấy no và phải ăn thêm 2 bát nữa kèm một chút rượu mới cảm thấy hài lòng. Điều này cho thấy ngưỡng no của ông Lự cao hơn rất nhiều so với người bình thường.
Bài học về sự tự cung tự cấp và niềm vui sống đơn giản
Không chỉ gây sốc bởi sức ăn, ông Lự còn là một hình mẫu về lối sống tự chủ. Toàn bộ nguồn thực phẩm từ gà, lợn, bò, cho đến các loại trái cây như nhãn, vải, bưởi, cam trong vườn đều do ông tự nuôi trồng để phục vụ bản thân. Việc không phụ thuộc vào con cái và tìm thấy niềm vui trong lao động giúp ông duy trì trạng thái tinh thần lạc quan và sức khỏe bền bỉ.
Câu chuyện về “dị nhân dạ dày không đáy” không đơn thuần là một hiện tượng lạ, mà là minh chứng cho sự thích nghi kỳ diệu của cơ thể con người trước cường độ lao động. Khi vận động trở thành hơi thở, ăn uống trở thành nhiên liệu, ranh giới về định mức calo thông thường dường như bị xóa bỏ.
Bạn có tin rằng lao động nặng có thể thay đổi hoàn toàn cơ chế trao đổi chất của con người như trường hợp của ông Lự? Hãy chia sẻ quan điểm của bạn ở phần bình luận bên dưới!