Nội dung chính
Họa sĩ Bùi Hải Dương, người không qua đào tạo mỹ thuật truyền thống, đã tạo nên một ngôn ngữ hội họa độc đáo, phản ánh nội tâm sâu sắc qua từng lớp màu.
Học viện và những lối đi khác trong lịch sử mỹ thuật
Trong suốt lịch sử mỹ thuật thế giới, các học viện luôn được xem là cánh cửa chính thống đưa nghệ sĩ vào con đường sáng tạo. Ở đó, kỹ thuật được rèn luyện, tư duy tạo hình được hệ thống hoá, và các chuẩn mực thẩm mỹ được truyền thừa qua nhiều thế hệ. Tuy nhiên, hội họa không bao giờ chỉ tồn tại trong bốn bức tường lớp học.
Song song với luồng chảy hàn lâm, nghệ thuật cũng ghi nhận những con đường tự học, nơi cảm xúc và trải nghiệm sống trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ. Những họa sĩ như Frida Kahlo, Séraphine Louis và Judith Scott đã chứng minh rằng không cần bằng cấp danh tiếng, tác phẩm vẫn có thể truyền tải năng lượng sâu sắc của cuộc đời.

Trường hợp đặc biệt: Họa sĩ Bùi Hải Dương
Bùi Thị Hải Dương không chỉ là một chiến sĩ công an – hiện là chuyên viên chính Phòng Văn hoá‑Văn nghệ, Cục Công tác chính trị, Bộ Công an – mà còn là một họa sĩ tự học, người đã xây dựng một thế giới nội tâm riêng qua từng nét cọ. Đối với cô, hội họa không phải là “nghề” mà là một không gian tinh thần, nơi có thể chậm lại, lắng nghe và đối diện với những rung động sâu kín bên trong.
Cô không vẽ để khẳng định danh xưng, mà vẽ như một nhu cầu nội tại, bền bỉ và nghiêm túc. Mỗi lớp màu mang lại cảm giác tiết chế, im lặng, và những rung động khó diễn tả – những cảm xúc chỉ có thể sinh ra khi hội họa trở thành một phần của đời sống nội tâm.

Trường hợp của Bùi Hải Dương mở ra một góc nhìn mềm mại hơn về vai trò của đào tạo trong mỹ thuật. Học viện có thể cung cấp công cụ, nhưng không thể thay thế trải nghiệm thực tế từ đời sống – chất liệu thô ráp, đôi khi dữ dội, nhưng luôn chân thật.

Triển lãm và lời chia sẻ của nghệ sĩ
Bùi Hải Dương đã tham gia các triển lãm nhóm “Song Dương”, “Hà Nội trong tôi” (kỷ niệm 70 năm Ngày giải phóng Thủ đô) và mới nhất là triển lãm cá nhân “Thế giới của Dương – Những giọt nắng thầm thì”.
Cô chia sẻ: “Tôi vẽ để tìm cho mình một khoảng lặng, những giây phút guồng quay cuộc sống tạm dừng, nơi tôi lắng nghe tiếng vọng quá khứ, nhịp thở hiện tại và những nguyện ước cho tương lai.”

Trong quá trình tìm kiếm “cái tôi” giữa thế giới bao la, cô nhận ra hội họa là một định mệnh dịu dàng. “Mỗi bức tranh là một khoảng lặng của tâm hồn, nơi tôi tự cân bằng, tự chữa lành rồi thoải mái đứng dậy giữa những mệt mỏi và chao đảo của cuộc sống,” cô nói. Những màu sắc cô dùng – xanh thiên thanh, ngọc bích mênh mang, biển chiều lặng sóng, sương mù núi cuối đông – không chỉ là màu mà còn là cảm xúc thuần khiết, không bị xước bởi những tác động bề mặt của cuộc đời.

Khi cọ vẽ chạm vào toan, mỗi gam màu trở thành nhịp đập của trái tim, mỗi đường nét là một cú chạm vào cảm xúc, dẫn cô vào một thế giới riêng – nơi bình yên, nơi cô thực sự là chính mình.
MAI HẠNH