Nội dung chính
Triển lãm “Sắc màu phiêu lãng” của họa sĩ Nguyễn Đức Quang tại Art Space là một cuộc hành trình thị giác đầy mê hoặc, đánh dấu sự chuyển mình mạnh mẽ từ màu nước sang trừu tượng biểu hiện.
Trong khoảng một thập kỷ gần đây, Nguyễn Đức Quang đã dành trọn vẹn tâm huyết để tái định nghĩa bản thân thông qua hội họa. Với anh, màu nước không chỉ là một chất liệu gắn bó từ thời sinh viên mà còn là một “biệt tài”, một vũ khí sắc bén giúp anh định hình cá tính nghệ thuật riêng biệt, đầy tinh tế và chuẩn xác.

Nếu như triển lãm Trở về (tháng 11.2025) là lời khẳng định về sự chín muồi trong tư duy bố cục và khả năng điều phối ánh sáng, thì Sắc màu phiêu lãng lại là một cú bứt phá đầy bất ngờ. Tại đây, công chúng không chỉ gặp lại một Nguyễn Đức Quang tỉ mỉ với màu nước, mà còn đối diện với một nghệ sĩ dữ dội, bản năng và hoàn toàn tự do trong không gian của trừu tượng biểu hiện.
Sự đối lập đầy thú vị: Từ tiết chế đến giải phóng bản năng
Trong giới chuyên môn, sự chuyển dịch từ màu nước sang trừu tượng biểu hiện là một hành trình đi ngược về tư duy. Tranh màu nước đòi hỏi người nghệ sĩ phải có khả năng quan sát cực kỳ chính xác, sự tính toán chi tiết trong từng lớp màu và một kỷ luật khắt khe về sự tiết chế. Ngược lại, trừu tượng biểu hiện lại là cuộc dấn thân vào thế giới của những điều “không nhìn thấy”, nơi hình thể bị phân rã để nhường chỗ cho những rung động sâu thẳm trong tâm thức.
Ở Sắc màu phiêu lãng, cảm xúc của Nguyễn Đức Quang không còn bị giam cầm trong những đường nét hữu hình. Anh giải phóng trực giác, cho phép bản năng sáng tạo dẫn dắt cây cọ, biến mỗi bức tranh thành một bản tuyên ngôn về sự tự do.
Bút lực bạo liệt và ngôn ngữ của những đợt sóng cảm xúc
Điểm cốt lõi làm nên thành công của Nguyễn Đức Quang trong mảng trừu tượng chính là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa màu sắc và bút lực. Màu sắc trong tranh anh không dừng lại ở mức độ thị giác mà chạm đến ngưỡng của cảm giác. Những tương phản nóng – lạnh được xử lý linh hoạt, tạo ra những độ rung mạnh mẽ, lúc dồn nén như một cơn bão ngầm, lúc bung nở mãnh liệt như những đợt sóng vỗ.

Song hành cùng bảng màu rực rỡ là một bút pháp phóng khoáng, thậm chí có phần bạo liệt. Những nhát cọ cào xé, những lớp màu chồng chất lên nhau không đơn thuần là kỹ thuật, mà là “dấu ấn hành động” (action painting). Mỗi vết xước, mỗi mảng màu đắp dày đều lưu giữ khoảnh khắc sáng tạo duy nhất, không thể lặp lại, biến tác phẩm thành một lát cắt chân thực về dòng chảy nội tâm của người nghệ sĩ.
“Sắc màu phiêu lãng” – Tuyên ngôn về một nghệ thuật không giới hạn
Cái tên Sắc màu phiêu lãng không chỉ là một tiêu đề mỹ miều, mà là kim chỉ nam cho tinh thần sáng tác hiện tại của Nguyễn Đức Quang: luôn vận động, không ngừng thử nghiệm và tuyệt đối tự do. Người xem sẽ tìm thấy trong triển lãm này hai thái cực đối lập nhưng bổ trợ cho nhau: một khoảng lặng dịu dàng của màu nước và những cơn bão sắc màu của trừu tượng biểu hiện.


Với nền tảng kỹ thuật vững chắc cùng khát khao dấn thân, Nguyễn Đức Quang đang tạo ra một nguồn năng lượng sáng tạo đáng chú ý cho hội họa đương đại Việt Nam. Triển lãm lần này không phải là điểm đến cuối cùng, mà là một cột mốc quan trọng để anh tiếp tục mở rộng biên độ sáng tạo, đào sâu hơn vào thế giới tinh thần phức hợp.


Có thể nói, Sắc màu phiêu lãng là lời khẳng định về một hành trình nghệ thuật đang tiếp diễn đầy hứa hẹn. Ở đó, màu sắc không còn là công cụ mô phỏng thế giới khách quan, mà trở thành phương tiện để nghệ sĩ “sống”, “cảm” và phiêu du trong chính tâm thức của mình.
Góc nhìn chuyên gia: Sự thành công của Nguyễn Đức Quang nằm ở việc anh không chối bỏ quá khứ (màu nước) để chạy theo cái mới (trừu tượng), mà dùng chính sự tinh tế của màu nước để làm nền tảng cho sự bạo liệt của trừu tượng. Đây là một cách tiếp cận thông minh, tạo nên chiều sâu cho tác phẩm mà không khiến người xem cảm thấy bị ngợp bởi sự hỗn loạn của phong cách Expressionism.
Bạn ấn tượng với sự tinh tế của màu nước hay sự dữ dội của trừu tượng biểu hiện hơn? Hãy chia sẻ cảm nhận của bạn về hành trình sáng tạo của họa sĩ Nguyễn Đức Quang dưới phần bình luận nhé!